A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

ĐẸP NGƯỜI - ĐẸP NẾT

 

Họ & tên: Phạm Lê Ngọc Ánh

Năm sinh: 2006

Lớp: 9/3

Trường THCS Nguyễn Du

“Thiếu nhi Hội An – Những câu chuyện đẹp”

           Hôm đó, tan học tôi và Nguyên còn rủ nhau ở lại làm nốt mấy bài toán khó vì sợ về nhà không có người trao đổi sẽ không làm được. Bởi vậy ra khỏi trường đã gần 12 giờ trưa, vừa đói vừa mệt, tôi chỉ muốn mau chóng về đến nhà để được ngồi vào mâm đánh chén một bữa no nê, ngủ một giấc chiều còn đi học tiếp.

           Buổi trưa, trời nắng, nóng nên đường vắng tanh, chỉ có hai đứa tôi và Nguyên, chúng tôi mải miết đi về phía nhà mình. Bỗng từ xa, tôi thấy Thu Hiền –  bạn cùng lớp của chúng tôi, đứng bên ngã tư đường cứ loay hoay mãi. Lúc đó hai đứa quên cả mệt và đói tôi lại gần và hỏi:

  • Có chuyện gì vậy Hiền, sao bây giờ còn ở đây?
  • Mình bị mất tiền, các cậu tìm hộ mình với. Hiền nghẹn ngào.
  • Cậu mất bao tiền? Có phải hai trăm nghìn không? Tớ vừa nhặt này.Nguyên vừa nói vừa chìa ra tờ hai trăm nghìn.

            Hiền nhận tờ tiền, xem kĩ rồi mới nói: “Ôi, đúng là nó rồi, thật tốt.”

Chúng tôi quên cả mệt mỏi, đứng nói chuyện bên vỉa hè hồi lâu mới biết đấy là tiền mẹ Hiền cho để nộp học, nếu mất thì cậu ấy chẳng biết lấy đâu ra mà bù. Nhà Hiền không khá giả gì cho cam, mất tiền thật thì chắc cậu ấy buồn lắm, nhưng may ra Nguyên nhặt được trả bạn.

Khi về nhà, tôi kể chuyện này với gia đình trên mâm cơm, ai cũng tấm tắc khen ngợi Thảo Nguyên, bạn ấy đẹp người lại đẹp nết, thật là một người bạn tốt.

Các bạn có biết không, tuy tôi chỉ chứng kiến nhưng chưa bao giờ tôi lại ăn một bữa cơm ngon như hôm ấy. Tấm lòng tốt mà Thảo Nguyên mang tới không chỉ giúp Thu Hiền nhận lại tiền mà còn lan tỏa đến mọi người xung quanh, như tôi và gia đình tôi. Tôi thầm nghĩ nếu ai ai cũng như bạn ấy thì phải chăng xã hội đã rất tốt đẹp sao?

Vậy chúng ta ai cũng nên học tập bạn Nguyên ở điểm này.

 

    

Thu Hiền (trái) và Thảo Nguyên (phải).


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết